CHÀO TẠM BIỆT
Cũng
vì nhìn khuôn mặt “buồn đến tê tái lòng” của “nàng”, thấy “thương” quá nên tôi
- một kẻ mới chập chững bước vào sân chơi facebook – đã mạnh dạn bấm vào add
friend để làm quen, và ngay tối hôm ấy trở thành bạn với Đinh Thị Thu Vân để rồi
mấy ngày sau phải lòng với bài thơ Trái Tim Rao Bán của chị. Tôi đã bỏ ra gần một
tháng trời ăn ngủ với bài thơ để cho ra đời hai bài viết, giới thiệu đến bạn đọc
cái hay, cái đẹp của thi phẩm rất độc đáo này.
Hai
bài viết mà tâm điểm là Trái Tim Rao Bán đã xuất hiện trên một số trang web ở
trong nước và hải ngoại, nhưng đặc biệt, khi mang về trang nhà của ĐTTV trên
FB, đã được bạn bè và những người yêu mến thơ chị tìm đọc với sự quan tâm sâu sắc.
Đã có một số bình luận đề cập đến những ưu điểm và khuyết điểm của bài viết;
tôi cũng có trao đổi khá thú vị với một vài người. Vẫn còn một chút khác biệt
nho nhỏ trong cách nhìn nhận và đánh giá thơ ca nhưng nói chung không khí trò
chuyện hòa nhã, lịch sự và thân tình. Xin cám ơn những người bạn của ĐTTV – đã
đối xử tốt với một kẻ xa lạ như tôi.
Biết
chị là Hoa đã vắng chủ và đang thèm một bờ vai
làm sao cho em vài tích tắc
vài tích tắc thôi mà
vài tích tắc
vùi thương trên vai xa...
(Nhớ,
ĐTTV)
tôi đã mấy lần bóng gió đưa đôi vai rắn chắc của mình cho mượn nhưng lần nào chị
cũng lắc đầu và “chỉ tay ra hướng Quốc Lộ”. Hiểu ý chị, tôi nhớ lại đoạn kết đã
viết về bài thơ Chạm của nữ sĩ Đậu Thị Thương: “Tôi chỉ là con bướm thơ đa
tình, thấy vườn thơ cô hay hay, là lạ bay đến lượn chơi đôi vòng để thưởng thức
hương thơm, vẻ đẹp. Giờ đây xin gởi đến cô chủ vườn lời cám ơn chân thành và
xin được vẫy tay từ biệt để bay đến những vườn thơ mới.”
Cũng
với ý ấy, xin Chào Tạm Biệt nhà thơ Đinh Thị Thu Vân. Xin chào những người bạn
thân mến của chị trên FB. Nếu có “duyên thơ”chúng ta sẽ gặp lại.
Trân trọng,
Phạm Đức Nhì
nhidpham@gmail.com
phamnhibinhtho.blogspot.com